
PHẠM BÌNH THƯỜNG
ANH CHO EM MỘT DÒNG SÔNG
Anh cho
em một dòng sông
Cho em
cả một nỗi lòng không tên
Vừa như lạ
vừa như quen
Nghe âm ấm
giọt mi mềm má môi
Tơ trời
óng ánh buông lơi
Lững lờ
thắp lại bồi hồi dấu yêu
Mong manh
lam khói buông diều
Bâng khuâng
nhấm nháp những chiều vu vơ
Ngẩn ngơ
chuốt nỗi dại khờ
Chầm chậm
bén những ngu ngơ ngọt ngào
Tương tư
cạn chén thanh tao
Một dòng sông
chảy khát khao bến bờ.

TRỌN VẸN
Người con gái đẹp như một bông hoa
Sự trắng trong nằm trên giá sách
Người đàn bà thanh bạch
Ngủ trong đôi mắt cô dâu
Mười năm trời lận đận cho nhau
Sự thú nhận lẫn vào cát bụi
Cô dâu ra đi trong hành trình hấp hối
Nụ cười trọn vẹn trên môi
Họ hứa cùng em đi tận chân trời
Sự đớn đau đã trở lên ấm áp
Tấm gương sáng cho người đời học tập
Sờ lại mình lỗ chỗ những vết thâm.
NƠI EM VỀ
Ta nhớ về một đêm trăng sáng
Tiếng em cười tan trong nỗi đau
Nơi bầu ngực nguồn thơ làm nhựa sống
Một đêm trăng huyền thoại gối đầu
Em nhỏ bé trong lòng ta dư dả
Khát vọng ngày nào bùng cháy băng ra
Trên hoang đảo một mình lên cao cả
Em đơn sơ như một phép màu
Ta hồ hởi thu về trầm tích
Em ngu ngơ vá những vết thương
Nơi em về là nơi ta tới đích
Ta bỏ quên nơi ấy một con đường.
ANH CHO EM MỘT DÒNG SÔNG
Anh cho
em một dòng sông
Cho em
cả một nỗi lòng không tên
Vừa như lạ
vừa như quen
Nghe âm ấm
giọt mi mềm má môi
Tơ trời
óng ánh buông lơi
Lững lờ
thắp lại bồi hồi dấu yêu
Mong manh
lam khói buông diều
Bâng khuâng
nhấm nháp những chiều vu vơ
Ngẩn ngơ
chuốt nỗi dại khờ
Chầm chậm
bén những ngu ngơ ngọt ngào
Tương tư
cạn chén thanh tao
Một dòng sông
chảy khát khao bến bờ.

TRỌN VẸN
Người con gái đẹp như một bông hoa
Sự trắng trong nằm trên giá sách
Người đàn bà thanh bạch
Ngủ trong đôi mắt cô dâu
Mười năm trời lận đận cho nhau
Sự thú nhận lẫn vào cát bụi
Cô dâu ra đi trong hành trình hấp hối
Nụ cười trọn vẹn trên môi
Họ hứa cùng em đi tận chân trời
Sự đớn đau đã trở lên ấm áp
Tấm gương sáng cho người đời học tập
Sờ lại mình lỗ chỗ những vết thâm.
NƠI EM VỀ
Ta nhớ về một đêm trăng sáng
Tiếng em cười tan trong nỗi đau
Nơi bầu ngực nguồn thơ làm nhựa sống
Một đêm trăng huyền thoại gối đầu
Em nhỏ bé trong lòng ta dư dả
Khát vọng ngày nào bùng cháy băng ra
Trên hoang đảo một mình lên cao cả
Em đơn sơ như một phép màu
Ta hồ hởi thu về trầm tích
Em ngu ngơ vá những vết thương
Nơi em về là nơi ta tới đích
Ta bỏ quên nơi ấy một con đường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét