
THƠ DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
TRẠI SÁNG TÁC VHNT QUẢNG NINH 2010
TRẠI SÁNG TÁC VHNT QUẢNG NINH 2010
Làng tôi nửa tỉnh nửa mơ
Cánh đồng thẳng cánh… bây giờ còn đâu
Nhà tầng lấp bóng đàn trâu
Hội đình vắng vạt áo nâu hạ điền.
Tiếng xe tiếng máy triền miên
Đêm trăng đập lúa đã quên lâu rồi.
Chẳng còn những chiếc bình vôi
Bà tôi một thuở vẫn ngồi bổ cau.
Chẳng còn nong nước cài khau
Cha tôi đợi mẹ đằng sau ngõ chùa.
Làng giờ cheo cưới như mua
Yêu nhau sống thử trò đùa gió mây.
Cánh diều khuất nẻo đâu đây
Trẻ con đi học sách đầy trĩu vai
Mùa màng vắng tiếng gái trai
Lưa thưa dáng chị miệt mài, héo hon.
Gái quê vừa độ xinh giòn
Có người bán cả vành tròn gương sen.
Trai quê chẳng giữ ngọn đèn
Đi theo ánh lửa khát thèm phố đông.
Chỉ còn nắng với dòng sông
Lơ phơ giãi lại từng bông cỏ gà
Từ trong tâm khảm sâu sa
Sao tôi vẫn nghĩ quê nhà… còn nguyên !
9-2010
NHỚ TIẾNG VÕNG XƯA
Lặng thầm... nhịp chậm nhịp nhanh
Võng đưa kẽo kẹt… gió lành dịu êm
Khúc ru thả dải lụa mềm
Cánh cò cánh vạc nghiêng miền ca dao.
Cha đi cuốc đất đào ao
Mẹ ra ruộng hái trăng vào tuổi thơ
Lời quê dìu dặt giấc mơ
Con theo mùa lúa vượt bờ thơm lên.
Vậy mà… em bỗng lãng quên
Củ khoai đọt sắn phơi nền đất xưa
Cha khom lưng xuống cày bừa
Mẹ dành vại thóc gối chờ vụ sau...
Làng ta hóa phố khi nào
Người đem tiếng võng lặn vào bê tông
Nhạc sàn như bão như giông
Trẻ con chỉ dạo “cánh đồng Mạng” chơi.
Cánh cò cánh vạc nghiêng miền ca dao.
Cha đi cuốc đất đào ao
Mẹ ra ruộng hái trăng vào tuổi thơ
Lời quê dìu dặt giấc mơ
Con theo mùa lúa vượt bờ thơm lên.
Vậy mà… em bỗng lãng quên
Củ khoai đọt sắn phơi nền đất xưa
Cha khom lưng xuống cày bừa
Mẹ dành vại thóc gối chờ vụ sau...
Làng ta hóa phố khi nào
Người đem tiếng võng lặn vào bê tông
Nhạc sàn như bão như giông
Trẻ con chỉ dạo “cánh đồng Mạng” chơi.
Tuổi thơ tiếng võng xa vời…
Lời ru đâu đó lơi vơi vọng về
Mùa thu… lòng bỗng tái tê
Tìm đâu tiếng võng-tiếng quê... bây giờ ?
10-2010
10-2010
Em đã bước ra từ cổ tích
Thơm trái thị vàng của mẹ xưa
Vào thuở @ em chẳng thích
Hãy để em về mộng mỵ đêm mơ!
LÊN CHÙA
Lên chùa gõ mõ từ bi
Lòng nhằm chay tịnh, còn gì nữa đâu
Ngoài sân bỗng ả Thị Mầu
Rung rinh đôi oản... gẫy cầu Tam quan!
10-2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét