DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
CHÙM THƠ BỐN CÂU -số 12-

SUỐI TIÊN
Có người đi tắm Suối Tiên
Đêm về mơ mộng bay lên thiên đường
Áo xiêm để lại chiếu giường
Hồn thơ bỗng hóa thành hương hoa hồng !
MỖI SỚM
Cứ mỗi sớm mai ra mở ngõ
Lại thấy em qua- một đóa hồng
Ta hứng lấy làn hương vừa nở
Chiều về chống chở với cơn giông!
THÁNH THIỆN
Ngực em ngây ngất nở đóa hồng
Ta về gặp cả một dòng sông...
Bao nhiêu thành quách như sụp đổ
Vương miện đắm chìm giữa đồi cong!
CUỐI CÙNG
Đằng sau vành vạnh đêm Rằm
Nỗi đau hao khuyết vầng trăng bời bời
Có leo lên tới đỉnh trời
Cũng về với đất, với nơi vĩnh hằng !
NHÀ QUÊ
Chả riêng lo đói tháng ba
Còn lo giá vọt, cả nhà chạy vo
Ốc cua chẳng có để mò
Ngẩn ngơ trông mái nhà to thở dài !
BIẾN ĐỔI
Ngày xưa ăn bắp ăn khoai
Đêm đêm tay ải, tay ai, tay mình…
Bây giờ lắm ngả tang tình
Thị Mầu đem cả sân đình đi buôn !
VẪN KHÔNG
Mẹ cha một thuở qua cầu
Còn đây vạt áo, miếng trầu ngẩn ngơ
Bây giờ em lắm giấc mơ
Vẫn không hái nổi câu thơ cho mình ?
3-2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét