DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
CHÙM THƠ MÙA THU
CHỢT THU
Cánh lá vàng thản nhiên
Sau nồng nàn mưa đêm
Thành con thuyền lướt tới.
Đẩy mùa hè trôi nghiêng!
Một ánh mắt rất hiền
Thả xuống dòng sông êm
Thuyền ta buông nhẹ lưới!
Đong đầy mùa thu lên!
Không gian mờ chung chiêng
Buồn chơi vơi lòng thuyền
Vầng trăng vừa chớm sóng
Ta đành ngồi lãng quên?
Tiết Lập Thu
DƯỚI ÁNH RẰM THU
Mùa thu treo tròn vạnh vành trăng
Như em vừa tắm ở dòng suối tiên Vô Thực.
Trăng ra khỏi những vầng mây
tỏa xuống mặt đất,
thơm thảo không gian
mùa quả chín.
Đêm thu xông hương,
Trăng đậu cành sương
Bầu trời ủ men say lảo đảo.
Từng sợi tóc Ta
thời gian vừa nhuốm vào ánh bạc,
lại nhúng xuống lòng sông quá vãng
ngập tràn Trăng?
Ta đau một nỗi mừng ngộp thở
vì bắt được bóng em!
Giật mình!
Cái giật mình của kẻ lẻn vào vườn khuya
chưa kịp vin trái cấm
Thì ra đêm Rằm
Ta đứng dưới Ngực Trăng!
Như đứa trẻ lẫm chẫm bước đi và nghêu ngao hát,
Ta bồng bềnh trong thế giới Nguyệt Thanh.
VỀ ĐÂU ƠI GIÓ HEO MAY
Trời xanh mơ đến sững sờ
Mưa đêm còn thấm ướt bờ cỏ may
Gió se sẽ ở bàn tay
Nếp non… chạnh nhớ tiếng chày rất xa.
Đầm sen tắt đốm lửa hoa
Vườn ai cúc đã la đà ngậm sương
Giật mình, ai chiếu ánh gương
Hững hờ ngực áo lọt hương qua rào.
Em ra khỏa nước cầu ao
Lung liêng đôi mắt ném vào sân tôi.
Heo may thả ngọn sang rồi
Tự dưng tôi những đứng ngồi, không yên...
Tóc thề em chảy dài thêm
Tôi chưa kịp vắt sang miền mưa ngâu
Heo may bỗng rải về đâu
Sao người vào ngắt cuống trầu… còn xanh ?
8-2009 / 8-2010
TRÁCH THU
Họa bài thơ KHẼ KHÀNG THU
của Trần Hồng Giang
Bất ngờ heo may len vào đóa hoa
Hạt sương lung liêng ngấp nghé hiên nhà
Ngọn nắng ngập ngừng vẽ vòng lối qua
Con nhện bên rào chạy đến giăng tơ
Chiếc lá lao xao tỉnh dần giấc mơ
Cơn mưa bóng mây cuối sông đang chờ.
Sao Hôm vội vã mở màn nhung đêm
Tóc em vừa gội sông dài mượt êm
Ai người đứng đợi, tim run bên thềm
Bỗng em đi khỏi, hững hờ bàn tay
Một khắc này thôi-thiên thu hao gầy
Ta buồn chấp chới, trách làn heo may!
EM ĐI-
TRÚC NGÃ SÂN ĐÌNH
Vầng trăng
em đưa sang sông
Vậy là ta
gẫy cầu vồng chân mây
Ngoài kia
con nước dâng đầy
Phù du trôi dạt
hàng cây rã rời.
Đò ngang
vét cạn khung trời
Mái chèo gác mạn
chơi vơi sông tình.
Em đi
trúc ngã sân đình
Ta về
mây đắp bóng mình
đơn côi !
8-2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét