CHÙM THƠ ĐĂNG
TRÊN BÁO VĂN NGHỆ
Ngôi
nhà bên miền sóng
Ngôi nhà nhỏ
dựng bên miền sóng
Người đàn bà xa lạ
hằng ngày tự thổi nấu niềm tin của mình
sau nửa cuộc đời lênh đênh trên biển.
Thỉnh thoảng cánh buồm nâu bạc phếch
lại về leo lét những cơn mơ.
Gió bốn mùa thổi thoáng đại dương
cánh cửa mở ùa vào khát vọng
Mùa hạ giông mưa
mùa thu đẫm sương
sớm xuân nắng đọng
đêm đông bếp lửa muộn mằn.
dựng bên miền sóng
Người đàn bà xa lạ
hằng ngày tự thổi nấu niềm tin của mình
sau nửa cuộc đời lênh đênh trên biển.
Thỉnh thoảng cánh buồm nâu bạc phếch
lại về leo lét những cơn mơ.
Gió bốn mùa thổi thoáng đại dương
cánh cửa mở ùa vào khát vọng
Mùa hạ giông mưa
mùa thu đẫm sương
sớm xuân nắng đọng
đêm đông bếp lửa muộn mằn.
Ngôi nhà nhỏ
chìm trong ánh trăng
nhuốm nỗi buồn hái từ hoa nước
khuya thao thức
chiều qua vết chân cát ai vào?
chìm trong ánh trăng
nhuốm nỗi buồn hái từ hoa nước
khuya thao thức
chiều qua vết chân cát ai vào?
Người đàn bà
đem nỗi đau
kết vỉa trầm tích trong lồng ngực
hàng dương reo rưng rức tự ru mình.
Mùa về
ngàn ngạt bóng khơi
Sao rơi miên man mắt cá
mảnh lưới chung chiêng vớt cả tơ trời.
kết vỉa trầm tích trong lồng ngực
hàng dương reo rưng rức tự ru mình.
Mùa về
ngàn ngạt bóng khơi
Sao rơi miên man mắt cá
mảnh lưới chung chiêng vớt cả tơ trời.
Ngôi
nhà
Người đàn bà xa lạ
hối hả nhịp tim đập vào bờ đá
âm vang khúc nhạc vô thường
Muốn đem cả đại dương
hắt lên miền sóng
xé toang kiếp người bằng áng vân tinh!
Ngôi nhà nhỏ
nuốt vào nghìn trùng vết dao sóng vỗ
Đêm nay bỗng nở
Một vành trăng ngà ngọc trước gió xuân!
18-4-2011
Người đàn bà xa lạ
hối hả nhịp tim đập vào bờ đá
âm vang khúc nhạc vô thường
Muốn đem cả đại dương
hắt lên miền sóng
xé toang kiếp người bằng áng vân tinh!
Ngôi nhà nhỏ
nuốt vào nghìn trùng vết dao sóng vỗ
Đêm nay bỗng nở
Một vành trăng ngà ngọc trước gió xuân!
18-4-2011
Ta đang đi về phía cánh đồng xưa
Nơi ấy ẩn giấu những vỏ
sò vỏ vạng
Những tia nước vàng cua
dưới tầng sâu sú vẹt
Những vỉa bùn hằn dấu
những bàn chân
Những hạt lúa cổ găm
trong lớp cỏ mục
Nghe vầng trăng tan trong
nhịp gầu ai múc
Đôi tay trần nghiêng nửa
trời đêm.
Nơi ấy cánh đồng rất đỗi bình
yên
Hạt đa con chim xanh nhả
ra từ thời ông nội
Ông nội về trời
Còn bóng đa thì trùm
xuống bến sông
Nơi ấy ngôi nhà cơm tấm ổ
rơm
Tiếng chày giã gạo nện
canh khuya thậm thịch
Chiếc chõng tre ken bằng
sợi mây cổ tích
Nắm ngô rang thầm thì tay
ải tay ai.
Nơi ấy cái tổ tò vò gắn bên
hốc cột
Chiếc bình vôi sứt miệng
cũ theo mùa hoa cau
Quả bầu rụng rốn ngoài ao
Bà nội nhai trầu quệt làn
môi cắn chỉ.
Chiếc chum sau hè nung từ
nắm đất
Lắng lại những cơn giông…
Mọi thứ si mê khờ khạo
Một thời ta đong vào đó
Ngỡ trong tay được cả bầu
trời
Tất cả cất lên từ truyền
thuyết!
Hắt ánh sáng vào cánh
buồm
Ta miên man theo dòng
sông khát vọng
Cánh đồng mẹ cha sương trắng
giăng mờ...
Khi đã ngấm nỗi đau những
tích chèo em diễn
Ta bàng hoàng trước mảnh
vườn xao xác nắng thu
Ai đem đi đâu mùi thơm
trái thị đầu mùa
Chiếc hài cô Tấm hình như
đã chìm xuống đáy giếng
Hoa xoan đào tắt đốm lửa
dưới mưa…
Hành trang gió đưa
Đựng bao niềm nuối tiếc…
Ta đang đi về phía cánh
đồng xưa!
18-4-2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét