Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

THÔN TRƯỞNG ĐỌC THƠ


THÔN TRƯỞNG ĐỌC THƠ

Cảm nhận đọc tập thơ CÁNH ĐỒNG&NGỌN LỬA
của DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI 
DƯƠNG  QUANG DŨNG 
Thôn trưởng thôn Cẩm Tiến –xã Cẩm La

“...Bao nhiêu phù phiếm trên đời
Buổi đầu đến đó- một thời đi qua
Riêng còn hạt gạo Quê ta
Muôn đời vẫn chất đậm đà trắng trong...
...Cánh đồng trong nắng ban mai
Còi gốc rạ thổi rông dài tuổi thơ...”

Những năm cuối thập niên 90 của thế kỉ 20, tôi đã nghe những câu thơ đó được cất lên từ giọng ngâm thơ nữ của chương trình Văn nghệ trong chuyên mục Tiếng thơ của Đài TNVN. Hình ảnh hạt gạo, cánh đồng và tiếng còi gốc rạ khiến tôi nhớ tới một hồn thơ trữ tình của quê hương tôi- Quê hương Làng Cẩm bên dòng Sông Chanh hiền hòa. Nơi đó vẫn còn đó dáng nét xưa của con người đảo Hà Nam, vùng đất nước mặn đồng chua trên miền đất Bạch Đằng giang với những ước ao, hoài bão.. Và cũng chính nơi ấy, sinh ra một hồn thơ Dương Phượng Toại.
Công bằng mà nói, trong cái nhìn và cảm nhận của độc giả yêu thơ, một nhận xét với thơ Dương Phượng Toại là một hồn thơ trữ tình, đậm chất quê hương đồng bằng Bắc Bộ. Ông thả hồn thơ với quê hương đất nước từ “Đêm lửa trại Langbian Đà Lạt, tới Sông Hương của Huế thơ mộng, tới Tháp Bút cổ kính Nghìn năm Thăng Long –Hà Nội... Rồi ra với Bãi biển Trà Cổ Móng Cái, xứ Tiên Yên- Vân Đồn và phố huyện về làng quê chôn rau cẳ rốn... Ở nơi nào hơi thở của đồng quê trong thơ ông rất rõ nét. Để có một ngày như một nợ duyên, ông thốt lên những điều tưởng nhu ai cũng biết mà không thể nói bằng lời của thơ ca:
“Bàn chân theo lối cỏ đê
Bao nhiêu đứa trẻ nhớ về lời ru
Lời ru giờ khác ngày xưa
Cánh cò quên đón cơn mưa khi nào?
Còn tôi ra đứng cầu
Nhặt lời ru cũ...cài vào ánh trăng..”
(Bài thơ Nhặt lời ru cũ)

Hồn quê trong hồn thơ Dương Phượng Toại là vậy... Đã có nhà thơ “cắt nửa vầng trăng để làm con đò nhỏ...” thì với Dương Phượng Toại, ông nâng niu góp nhặt những giá trị không phải là vốn có giữa đời thường:
“ Hạt còn giữ lấy em ơi
Đừng vô tâm quá để rồi tái tê
Tôi còn đi dọc đường quê
Hạt rơi em thấy... nhặt về giùm tôi..”
(Hạt rơi)
Để ông nhận ra sự gian truân vất vả một nắng hai sương của nhũng người nông dân đang đối mặt với “bão giông nắng lửa” mà vẫn chịu những thiệt thòi cố vị.
“ Cân phân đạm, nắm lân bón vào gốc lúa
Còn bị kẻ đời làm giả bán mua
Său chuột phá, bão giông, nắng lửa
Cánh đồng chênh vênh... canh bạc được thua...
(Người đàn bà trên cánh đồng mưa)
Và:
Từ thuở ông bà tôi đã vậy
Sẵn chịu phần mình mẹt tấm rá rau...
(Người nhà quê)
Và có lúc, như một sự mơ hồ khi nghe tiếng dế khuya:
“Tôi nhìn lên mảnh trăng trong
Hình như tiếng dế... làm cong lưỡi liềm”
(Tiếng dế)

Tôi không biết nhiều lắm về thơ, nhưng tôi cảm nhận thơ Dương Phượng Toại như một làn gió nam chiều; làn gió làm tan đi cái oi nồng của nắng nóng, mang lại sự mát lành cho tôi, cho mọi người sau một ngày lao động vất vả với những lo toan. Làn gió xua đi những cát bụi trong ngày còn vương lại, xua đi những ý nghĩ về tính toán, hờ hững của những ai đó đã vô tâm đánh mất những “Hạt rơi”. Qua thơ ông, người ta thêm hiểu về nhà quê, thêm yêu mến “người nhà quê” như ông đã từng viết trong những trang thơ thật tâm huyết và chúng tôi lấy làm tự hào về Người nhà quê.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét