Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

XUÂN TRỞ LẠI



DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Xuân trở lại


Sớm nay có một cánh rừng
 Tươi xanh trở lại đây từng tiếng chim
Ta ùa vào với thiên nhiên
Lật khoe áo mới khắp miền cỏ thơm.

Trèo lên chất ngất cây nơm
Ôm trăng hát giữa rạ rơm cánh đồng
Đất đai vỗ nhịp bồng bông
Hạt ươm nẩy khúc cầu vồng ca dao.

Gió xuân lơi lả yếm đào
Chung chiêng trái mộng đu vào mây xanh
Ngày xuân sao nỡ qua nhanh
Để người ngắt gió... chòng chành giấc mơ !

Chẳng cầm được lại ngày xưa
Xuân thì nhỡ lối. Én vừa bay qua
Sớm nay sóng dội lòng ta
Bởi làn môi thắm mặn mà nét quê !

Bâng khuâng buộc lại lời thề
Chạm tay chợt vọng thầm thì tiếng xuân
Tiếng xuân hơi thở rất gần
Nhẹ nhàng thôi. Kẻo xói ngầm con tim!

                               Ngày lập xuân 4-2-2013

4 nhận xét:

  1. ĐỀ ẢNH

    Đôi miền run rẩy sương bồng đảo
    Rừng nhú non tơ cỏ mật thơm
    Dùng dằng, vấp cỏ. Ham. Hổn hển
    Trách người. Khéo vẽ chốn non tiên

    DƯƠNG gian nỡ bước Bồng Lai cảnh
    PHƯỢNG múa, công xòe, trúc tơ reo
    TOẠI nâng tiên tửu, trăng sóng sánh
    THÁI ngỡ tỉnh mơ. mơ tỉnh chiều

    Trả lờiXóa
  2. Oi! Chào và cảm ơn Nguyễn Ngọc Thái! Bài họa thơ được lắm! Rất tình tứ và thanh cao, lãng mạn trong thi tứ! Những câu thơ đọc dọc này là quá giỏi:
    DƯƠNG gian nỡ bước Bồng Lai cảnh
    PHƯỢNG múa, công xòe, trúc tơ reo
    TOẠI nâng tiên tửu, trăng sóng sánh
    THÁI ngỡ tỉnh mơ. mơ tỉnh chiều

    Trả lờiXóa
  3. Dạ, thưa, anh khen quá lời. Như thi mệnh, như duyên, như tình thơ. Cái em phục nhất là ở tấm tình của anh. Cái chất "nguyenbinh.com " trong thi phẩm của anh nó quyến em tự nhiên như hoa uống giọt đêm trinh nguyên, tinh khiết, như thoảng trong thiên địa hương quỳnh. Thật đấy. Em không dối lòng. Đọc thơ anh trong 10 thì có đến 9 là tài hoa phát tiết, một đáng nể trọng, suy ngẫm. Nói thơ nhưng như người Nam Bộ rằng: "Nói zdậy nhưng không phải zdậy" anh ơi. Ý tại ngôn ngoại. Cái tình mượn giọng điệu, thi pháp, hình thức thơ để tải cái đạo của người thơ. Chắc chắn từ đây, trong những bài thơ của em sẽ có bóng dáng lãng tử của anh, cái lam lũ của mùa màng, cái mùi bùn non gót hồng thôn nữ, cái sóng sánh của trăng nhạt nhòa thô ổ. Cảm ơn anh. Đọc hai blog của anh, em ngộ ra rất nhiều: Ồ, thì ra có một Thái Sơn ở đâu đây gần lắm mà ta chậm bước ghé thăm

    Trả lờiXóa
  4. Em sửa lại: "... thôn ổ..."

    Trả lờiXóa