DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Những
người đàn bà làng tôi
Những thiếu nữ tuổi hoa
rủ nhau đem mùa xuân qua sông
đâu vắng
Làng tôi chỉ còn những người đàn
bà đi trong hoàng hôn
giữa cánh đồng sau cơn mưa bão.
Họ vuốt ve những cây lúa bị dập
nát
nâng những búp đòng như nâng niu
lại thời con gái
mong cuối thu được đầy đặn mùa
vàng.
Có những người lưng đã còng
xuống
bầu ngực hoa sen như giọt nước
mái gianh.
Có những người khấp khểnh bước
chân
liêu xiêu mảnh vỏ trấu trên bờ
ruộng
Chỉ mấy người còn dáng vẻ lưng
ong tóc bay rối bời vào gió.
Họ cúi xuống nhổ đi những bụi cỏ
khuôn mặt khuyết hao bên cây lúa
tỉnh dần.
Họ bắt đi những con sâu đang gặm
màu xanh trên lá
những giọt mồ hôi rơi ngược gò
má
rịn lại cánh đồng làm lành lặn
vết thương.
Vòm trời xòe những dẻ quạt màu
tím
không đủ quạt đi những lam lũ,
nhọc nhằn
nhưng không làm mất được những
câu chuyện vui buồn
những chuỗi cười theo dòng nước
đầy mương
chảy về thôn xóm
lâu ngày thành cổ tích, ca dao.
Vấn những lo toan vào búi tóc
họ hái chiếc lá sen gói đồng quê
thơm thảo về nhà
Những đứa trẻ đứng chờ đầu ngõ
như bầy chim ríu rít chạy ùa
ra...
Khi chân mây chợt dát vàng rực
rỡ
bóng những người đàn bà đổ ngập
trên ngọn lúa
họ thấy tuổi xuân mình thoáng
qua một tấm gương
trong ngàn sao khép lại con
đường.
Những thiếu nữ tuổi hoa
rủ nhau đem mùa xuân qua sông
đâu vắng
chắc không biết giờ này trên
cánh đồng
làng tôi, những người đàn bà vừa
đi trong hoàng hôn!
12-2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét