DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Chùm thơ Gió heo may
I
Bây giờ heo may
Bây giờ chợt gió heo may
Xuân đi. Hoa rụng. Khói gầy ngõ quê
Cánh diều lơ lửng trên kia
Lúc dây tơ võng, không lìa mà bay.
Để rồi mắc lại luống cày
Buồn vui chưa kịp giãi bày người ơi!
Trái non chín nửa vòm trời
Diều lên, cỏ cũng vừa phơi sắc vàng.
Bên sông tôi đợi đò sang
Heo may ơi! Thu đã ngang lối về!
II
Heo may bỗng rải về đâu?
Trời xanh mơ đến sững sờ
Mưa đêm còn thấm ướt bờ cỏ may
Gió se sẽ ở bàn tay
Nếp non… chạnh nhớ tiếng chày rất xa.
Đầm sen tắt đốm lửa hoa
Vườn ai cúc đã la đà ngậm sương
Giật mình, ai chiếu ánh gương
Hững hờ ngực áo lọt hương qua rào.
Em ra khỏa nước cầu ao
Lung liêng đôi mắt ném vào sân tôi.
Heo may thả ngọn sang rồi
Tự dưng tôi những đứng ngồi, không yên...
Tóc thề ngày cứ dài thêm
Tôi ngong ngóng đợi trắng miền mưa ngâu
Heo may bỗng rải về đâu?
Có người vào ngắt cuống trầu… qua sông!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét