Thứ Tư, 12 tháng 8, 2009

TRĂNG MỌC


DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

Trăng mọc


Em ngồi xoã tóc bên sông

Chao ôi héo rũ đoá hồng giữa xuân

Chẳng còn đôi má bồ quân

Chẳng còn trái ngực thanh tân hôm nào.

Mắt hiền một thuở ánh sao

Đất người quê khách rơi vào những đâu

Đoá hoa thành phận cỏ rầu

Vầng trăng rụng xuống đêm thâu võ vàng

Con đò chưa kịp sang ngang

Cầu vồng đã gẫy… bỏ hoang khung trời.

Thôi đừng khóc nữa em ơi

Để sông quê gột quãng đời xót xa.

Cỏ nhàu tươi lại nhành hoa

Lệ em tưới xuống chan hoà buồn vui.

Sẽ tan đi những ngậm ngùi

Trái tim em-lửa còn vùi trong than.

Thắp lên thơm lại mùa màng

Một làn hương cũng dịu dàng đêm đông…

Mái chèo ai động trên sông

Ơ kìa! Trăng mọc!

Cánh đồng đợi em!

2-2009

1 nhận xét:

  1. một tình yêu qua đi là một sự kết thúc đau buồn nhưng chính sự kết thục lại là một sự bắt đấu mới
    chúc bác vui vẻ

    Trả lờiXóa