Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009

SANG THU

Mùa thu! Không chỉ đẹp trong nhịp điệu mùa đi của thiên nhiên, trong giai điệu của cuộc sống con người. Mùa thu không chỉ lấp lánh những tia nắng của ban mai, của nắng quái chiều, của những giọt sương đêm. Mùa thu không chỉ đẹp trong mắt em xa ngái niềm thương nhớ, của tình yêu mong chờ vô cớ của người dưng. Mùa thu còn rất đằm trong Tình Mẹ, trong ánh lá vàng nhuốm nắng mỗi lúc một vàng thêm để rồi hóa thành ánh vàng muôn thuở giữa nhân gian. Mùa thu. Gió thu như nghẹn ngào trong mỗi câu thơ dành về hình ảnh Mẹ.

Thơ-Dương Phượng Toại

SANG THU

Lá vàng luốm đuốm
sắp rơi
Mưa cuối hạ trút rửa trời.
Sang thu
Lòng tôi canh cánh lời ru
Lẫn hương trái chín
gió đưa trong đời.
Mẹ tôi héo nửa kiếp người
Gieo mầm, vộ gốc,
trông trời, trông cây
Mỗi lần thu chuyển
đâu đây
Theo hương chim đến
từng bầy ríu ran.
Vườn xanh
chan nắng thu vàng
Xiêu xiêu bóng mẹ chịu ngàn gió mưa
Trái thơm đầy ngực tuổi thơ
Hình như
mẹ chỉ mong chờ
thế thôi!
Sang thu.
Thu lại đi rồi
Miền quê
bóng mẹ vẫn ngồi trông cây!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét