Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

BẾN ĐỢI


THƠ DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Tình yêu-đề tài muôn thuở của thi ca lại lấp lánh trong mùa thu mới।
Cho đến bây giờ và mãi mãi, hai nửa vẫn đi tìm nhau để tạo nên thế giới vật chất và tâm hồn.
Không Tình yêu, ta chẳng còn gì nữa. Không Tình yêu, tim chẳng còn Ngọn Lửa. Không Tình yêu Ta sẽ trốn về đâu? Tình yêu ơi! Phép nhiệm mầu của mọi phép mầu!



Em chờ anh bến sông mưa
Nơi cánh buồm giấy nhởn nhơ một thời
Từng cung bậc sóng không lời
Tấp từng hạt nắng vào đời riêng em.

Cánh buồm theo nước triều lên
Gợi bao nắng gió khát thèm mộng mơ.
Đứng trên bậc đá em chờ
Sương giăng thăm thẳm trăng mờ mặt sông

Những đêm chớp bể mưa giông
Dòng sông tuôn đổ mênh mông nỗi buồn.
Thương thân chẳng được dỗi hờn
Thương buồm gặp bão đại dương chưa về.

Bến bờ đợi đến tái tê
Ạt ào sóng vỗ lời thề chông chênh.
Thuyền ai qua cửa nhà mình
Khiến lòng em xoáy mặt ghềnh nôn nao?
Mong sao giông bão qua mau
Để bến em lắng sâu vào xanh trong
Mặc ai ngược nước xuôi dòng
Riêng thuyền anh đậu bến lòng em thôi!

(trong TẬP THƠ TIẾNG CÒI GỐC RẠ)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét