DƯƠNG PHƯỢNG
TOẠI
NGÔI NHÀ BÊN MIỀN SÓNG
Ngôi nhà nhỏ
dựng bên miền sóng
Người đàn bà xa lạ
hằng ngày tự thổi nấu niềm tin của mình
sau nửa cuộc đời lênh đênh trên biển.
Thỉnh thoảng cánh buồm nâu bạc phếch
lại về thắp những cơn mơ.
Gió bốn mùa thổi thoáng đại dương
cánh cửa mở ùa vào khát vọng
Mùa hạ giông mưa
mùa thu đẫm sương
sớm xuân nắng đọng
đêm đông bếp lửa muộn mằn.
Ngôi nhà nhỏ
chìm trong ánh trăng
nhuốm nỗi buồn hái từ hoa nước
khuya thao thức
chiều qua vết chân cát ai vào.
Đem nỗi đau
kết vỉa trầm tích trong lồng ngực
hàng dương reo rưng rức tự ru mình.
Mùa về
ngàn ngạt bóng khơi
Sao rơi miên man mắt cá
mảnh lưới chung chiêng vớt cả tơ trời.
Ngôi nhà
Người đàn bà xa lạ
hối hả nhịp tim đập vào bờ đá
âm vang khúc nhạc vô thường
Muốn đem cả đại dương
hắt lên miền sóng
xé toang kiếp người bằng áng vân tinh!
Ngôi nhà nhỏ
nuốt vào nghìn trùng vết dao sóng vỗ
Đêm nay lại nở
Một vành trăng ngà ngọc thuở nguyên trinh!
Ngôi nhà nhỏ
dựng bên miền sóng
Người đàn bà xa lạ
hằng ngày tự thổi nấu niềm tin của mình
sau nửa cuộc đời lênh đênh trên biển.
Thỉnh thoảng cánh buồm nâu bạc phếch
lại về thắp những cơn mơ.
Gió bốn mùa thổi thoáng đại dương
cánh cửa mở ùa vào khát vọng
Mùa hạ giông mưa
mùa thu đẫm sương
sớm xuân nắng đọng
đêm đông bếp lửa muộn mằn.
Ngôi nhà nhỏ
chìm trong ánh trăng
nhuốm nỗi buồn hái từ hoa nước
khuya thao thức
chiều qua vết chân cát ai vào.
Đem nỗi đau
kết vỉa trầm tích trong lồng ngực
hàng dương reo rưng rức tự ru mình.
Mùa về
ngàn ngạt bóng khơi
Sao rơi miên man mắt cá
mảnh lưới chung chiêng vớt cả tơ trời.
Ngôi nhà
Người đàn bà xa lạ
hối hả nhịp tim đập vào bờ đá
âm vang khúc nhạc vô thường
Muốn đem cả đại dương
hắt lên miền sóng
xé toang kiếp người bằng áng vân tinh!
Ngôi nhà nhỏ
nuốt vào nghìn trùng vết dao sóng vỗ
Đêm nay lại nở
Một vành trăng ngà ngọc thuở nguyên trinh!
"..Mùa về
Trả lờiXóangàn ngạt bóng khơi
Sao rơi miên man mắt cá
mảnh lưới chung chiêng vớt cả tơ trời..."
Đúng hồn thơ của GIÓ ĐỒNG QUÊ một giọng thơ du dương ngọt ngào nhưng hồn hậu rất D.P.T.đây rồi, không thể lẫn được !
Nhưng , bất chợt L.B thảng thốt khi đọc:
"...Ngôi nhà
Người đàn bà xa lạ
hối hả nhịp tim đập vào bờ đá
âm vang khúc nhạc vô thường..."
Rồi:
"...Ngôi nhà nhỏ
nuốt vào nghìn trùng vết dao sóng vỗ
Đêm nay bỗng nở
Một vành trăng ngà ngọc trước gió xuân!.."
Một cảm giác rất lạ , từng chữ từng câu ,từng âm vần của những câu thơ đó cứ như những tia lửa lạ len lỏi , lóe sáng, ám ảnh trong cõi vô thức của xúc cảm con người.!
D.P.T rất thành công ! Anh đã thành công khi vượt qua cái bóng của chính mình.Vượt qua một D.P.T từng gắn liền với những vần thơ lục bát đẹp đẽ luôn hồn hậu reo vang của một tâm hồn tràn ngập "gió đồng quê". Từng "đóng đinh" trong lòng những độc giả yêu mến thơ Anh - một D.P.T , của đồng quê Bắc Việt.
Ở đây ta chợt nhận ra có một D.P.T rất khác nữa !Ngoài lối gieo vần hiện đại mà ta từng thấy anh sử dụng nhiều lần ,cái lạ chính là những câu thơ với những hình tượng đầy ẩn dụ, trăn trở, cảm xúc dồn nén mãnh liệt và đặc biệt có một cái gì đó ám ảnh , ma mỵ, liêu trai lạ thường cứ đeo bám mãi trong lòng ta khi một mình trong đêm vắng thì thầm đọc những vần thơ ấy. Một cảm xúc rất khó diễn đạt thật rõ nên lời....
Chúc mừng anh, cảm ơn anh vì những gì thơ của anh đã đem đến cho người đọc.
Kính
LUBIM97