DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Thơ em viết ở biển quê

Bây giờ ta vẫn còn mơ
Gặp em ở giữa Hội thơ Kinh thành
Mùa thu Hà Nội còn xanh
Hương hoa sữa đã thoảng cành đâu đây…
Câu thơ rút tự biển mây
Dư âm tiếng sóng dội đầy lòng ta.
Bài thơ hiện bóng buồm xa
Lướt trên ngọn gió la đà cánh tiên
Mắt em hay mắt con thuyền
Khơi xa còn đọng một miền ưu tư
Làng chài dầu dãi nắng mưa
Em, vầng trăng khuyết đợi chờ cửa sông.
Niềm vui nổi sóng bềnh bông
Nỗi buồn ẩn phía cơn giông bất thường
Con thuyền phiêu dạt gió sương
Tiếng cười vớt dưới đại dương chở về.
Thơ em viết ở biển quê
Đêm thu bỗng hóa bùa mê sang ngày
Ta nâng lên giữa đôi tay
Làm thuyền neo lại đắm say với bờ...
Tại Em đổ sóng vào thơ
Để ta… đến nỗi bây giờ còn say!
Thơ em viết ở biển quê

Bây giờ ta vẫn còn mơ
Gặp em ở giữa Hội thơ Kinh thành
Mùa thu Hà Nội còn xanh
Hương hoa sữa đã thoảng cành đâu đây…
Câu thơ rút tự biển mây
Dư âm tiếng sóng dội đầy lòng ta.
Bài thơ hiện bóng buồm xa
Lướt trên ngọn gió la đà cánh tiên
Mắt em hay mắt con thuyền
Khơi xa còn đọng một miền ưu tư
Làng chài dầu dãi nắng mưa
Em, vầng trăng khuyết đợi chờ cửa sông.
Niềm vui nổi sóng bềnh bông
Nỗi buồn ẩn phía cơn giông bất thường
Con thuyền phiêu dạt gió sương
Tiếng cười vớt dưới đại dương chở về.
Thơ em viết ở biển quê
Đêm thu bỗng hóa bùa mê sang ngày
Ta nâng lên giữa đôi tay
Làm thuyền neo lại đắm say với bờ...
Tại Em đổ sóng vào thơ
Để ta… đến nỗi bây giờ còn say!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét