DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
CHÙM THƠ
CHÀO NGÀY MỚI
MỞ CỬA NĂM

ĐƠM NỤ THẮM
Trời xui ta làm thơ
Mắc vui buồn nghiệp viết
Đời vì yêu da diết
Cay đắng đâu ngại gì !
Dìu nhau trên đường đi
Thơ với Đời một dặm
Lòng khuya đơm nụ thắm
Thơm cho ngày biếc xanh!

II
MẦM XANH
Dưới gương sông êm trôi
Là sóng ngầm cuộn xoáy
Là nỗi buồn của đáy
Khát khao ánh mặt trời.
Sau lần lá xanh tuơi
Là nỗi buồn diệp lục
Lá biết mình từ trước
Sắc vàng gieo ngấn thu.
Ta lật trong sương mù
Gặp vầng trăng mơ mộng
Làn gió ơi đừng động
Sợ em thành khói mây !
Hương mùa sau hàng cây
Đong đầy vào trái chín
Trái chín ngày sẽ đến
Nỗi buồn bật mầm xanh!

III
MÙA XUÂN LẠI TRỔ ĐÓA THƠ
Một chặng đường đã đi qua
Ta cùng bè bạn gần xa tiễn chào
Chợt nghe chim hót xôn xao
Nàng xuân giặt lụa giũ vào ngực sông.
Có gì đâu những bão giông
Cánh diều thơ dại trên đồng vẫn bay
Tình quê một ngọn bút này
Trả dần món nợ không vay với đời.
Cứ ngân lên bạn mình ơi
Tiếng thơ ngân giữa bầu trời thanh xuân
Cầm tay lòng những bâng khuâng
Đường xa thẳm thế… bỗng gần lại thêm !
Và trăng lại rải bên thềm
Bóng em gieo xuống một miền đắm say
Vùi đi xa xót, đắng cay
Mùa Xuân lại trổ Tim này đóa Thơ!
1-1-2012
CHÙM THƠ
CHÀO NGÀY MỚI
MỞ CỬA NĂM

ĐƠM NỤ THẮM
Trời xui ta làm thơ
Mắc vui buồn nghiệp viết
Đời vì yêu da diết
Cay đắng đâu ngại gì !
Dìu nhau trên đường đi
Thơ với Đời một dặm
Lòng khuya đơm nụ thắm
Thơm cho ngày biếc xanh!

II
MẦM XANH
Dưới gương sông êm trôi
Là sóng ngầm cuộn xoáy
Là nỗi buồn của đáy
Khát khao ánh mặt trời.
Sau lần lá xanh tuơi
Là nỗi buồn diệp lục
Lá biết mình từ trước
Sắc vàng gieo ngấn thu.
Ta lật trong sương mù
Gặp vầng trăng mơ mộng
Làn gió ơi đừng động
Sợ em thành khói mây !
Hương mùa sau hàng cây
Đong đầy vào trái chín
Trái chín ngày sẽ đến
Nỗi buồn bật mầm xanh!

III
MÙA XUÂN LẠI TRỔ ĐÓA THƠ
Một chặng đường đã đi qua
Ta cùng bè bạn gần xa tiễn chào
Chợt nghe chim hót xôn xao
Nàng xuân giặt lụa giũ vào ngực sông.
Có gì đâu những bão giông
Cánh diều thơ dại trên đồng vẫn bay
Tình quê một ngọn bút này
Trả dần món nợ không vay với đời.
Cứ ngân lên bạn mình ơi
Tiếng thơ ngân giữa bầu trời thanh xuân
Cầm tay lòng những bâng khuâng
Đường xa thẳm thế… bỗng gần lại thêm !
Và trăng lại rải bên thềm
Bóng em gieo xuống một miền đắm say
Vùi đi xa xót, đắng cay
Mùa Xuân lại trổ Tim này đóa Thơ!
1-1-2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét