DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Chỉ có hoa thơm
Chỉ có hoa thơm
Xin
cúi chào Thế gian và tất cả chúng ta!
Vậy
là Ngày Tận thế đã đi qua
Với
bao nỗi niềm
Kẻ
lo sợ, người phát cuồng
Kẻ đăm chiêu nuốt ánh sáng vào lồng ngực.
Kẻ đăm chiêu nuốt ánh sáng vào lồng ngực.
Người
nhởn nhơ rót rượu như không
Vượt lên hết là những nụ cười vừa bừng nở sớm nay
Khi mặt trời chưa mọc
Vượt lên hết là những nụ cười vừa bừng nở sớm nay
Khi mặt trời chưa mọc
Khi
cánh rừng còn se buốt
Khi
cánh đồng còn tím tái chân mây.
Bên ngôi nhà ta đang trú ngụ
Tiếng một đứa trẻ sơ sinh vừa khóc
Tiếng của những chuỗi ngọc
Đập âm vang vào đại ngàn
Làm vỡ những tia nắng vàng vừa thức dậy ngoài hiên.
Bên ngôi nhà ta đang trú ngụ
Tiếng một đứa trẻ sơ sinh vừa khóc
Tiếng của những chuỗi ngọc
Đập âm vang vào đại ngàn
Làm vỡ những tia nắng vàng vừa thức dậy ngoài hiên.
Anh giật mình ôm em bằng chiếc hôn đầu tiên
Ngọn lửa bật ra từ hai hòn đá vừa nhen cháy
Và lắng nghe
Hình như trái tim em rất khác
Những thanh âm của những khúc hát
Những thanh âm trùng điệp của sóng từ
Rung vào vách đời ta hơi thở những câu thơ
Câu thơ đầu tiên có tiếng đứa trẻ vừa khóc!
Nụ
hồng ngoài kia những giọt lệ cũng vừa rơi
Tựa một vầng trăng mới mọc
Em bảo anh hãy để nguyên đừng hái !
Vì đấy là vị Nữ Chúa đầu tiên
Bắt đầu ngự trị Thế gian này
Của một ngày Sinh Thế
Của một vương triều chỉ có Hoa thơm!
Tựa một vầng trăng mới mọc
Em bảo anh hãy để nguyên đừng hái !
Vì đấy là vị Nữ Chúa đầu tiên
Bắt đầu ngự trị Thế gian này
Của một ngày Sinh Thế
Của một vương triều chỉ có Hoa thơm!
Khi
ta bước ra ngoài khung cửa
Lá
mùa đông bay xao xác mặt đường...
Ba
Chẽ-ngày 22-12-2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét