Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

THƠ VIẾT VỀ LÀNG

DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

THƯƠNG LÀNG

Làng là những hạt phù sa
Là rơm rạ ủ đậm đà hồn quê
Là nơi trao gửi, hẹn thề
Lối đi để nhớ, đường về để thăm.

Làng cho ta chỗ ăn nằm
Cây chan ngày nắng, hạt đằm đêm sương
Đất làng ươm nở hạt thơm
Thổi qua gió cũng thành hương trong đời

Nghìn năm được một góc trời.
Trăm câu đổi lấy một lời nghĩa nhân
Từ trong gian khó tảo tần
Vẫn nghe trống vỗ hội xuân hát chèo.

Thương làng còn cảnh gieo neo
Thân cò lặn lội, cánh bèo lắt lay
Làng xưa như chiếc bánh dày
Bây giờ cạn cả ruộng đầy ao sâu...

Về làng, chợt hỏi... làng đâu?
Tưởng đi giữa phố, trên đầu trăng suông
Người làng đây đó bán buôn
Hỡi ai đội "mũ cánh chuồn" có hay?
                                                                                                                
12-2012

LÀNG TÔI NHỮNG NĂM 2 000

Làng tôi nửa tỉnh nửa mơ
Cánh đồng thẳng cánh… bây giờ còn đâu
Nhà tầng lấp bóng đàn trâu
Hội đình vắng vạt áo nâu hạ điền.

Tiếng xe tiếng máy triền miên
Đêm trăng đập lúa đã quên lâu rồi.
Chẳng còn những chiếc bình vôi
Bà tôi một thuở vẫn ngồi bổ cau.

Chẳng còn nong nước cài khau
Cha tôi đợi mẹ đằng sau ngõ chùa.
Làng giờ cheo cưới như mua
Yêu nhau sống thử trò đùa gió mây.

Cánh diều khuất nẻo đâu đây
Trẻ con đi học sách đầy trĩu vai
Mùa màng vắng tiếng gái trai
Chỉ còn dáng mẹ miệt mài sớm hôm.

Gái quê vừa độ xinh giòn
Có người bán cả vành tròn gương sen.
Trai quê chẳng giữ ngọn đèn
Đi theo ánh lửa khát thèm phố đông.

Chỉ còn nắng với dòng sông
Lơ phơ giãi lại từng bông cỏ gà
Từ trong tâm khảm sâu sa
Sao tôi vẫn nghĩ quê nhà… còn nguyên !

10-2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét