DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI
Tứ
bình xuân
Xuân Đào
Đất trời rạo rực
suốt đêm qua
Nay sớm xuân về
theo gió xa
Nhành biếc la đà
đơm nụ mới
Nắng non nhè nhẹ
rải hiên nhà.
Lấp lánh chồi tơ làn
nắng mỏng
Long lanh cánh
thắm nét trăng ngà
Em thả xuân thì bao
khát vọng
Ta buông thi tứ sánh
màu hoa!
Xuân Trúc
Ai đem
ngọn bút phết màu tươi
Lá trúc
mơn man che dáng người
Gió
thoảng sân chùa chuông điểm giọt
Sương sa
lối cỏ dấu chân phơi.
Tiếng
sáo bỗng ngân rung ngực đất
Cung bầu
chợt nẩy vọng lưng trời
Ngọn
trúc la đà xuân chửa rót
Lòng sao
vời vợi bóng trăng rơi ?
Xuân Cúc
Màu xưa ngoái lại nắng bên thềm
Đốm cúc vàng tươi chợt thắp lên
Cánh mỏng rung cành xuân tỉnh
giấc
Hương thưa mở lối dạ không yên.
Xuân sang chưa nhớ bài thơ trước
Cúc nở đã bừng một nét duyên!
Nhen lửa trang đầu lên ngọn bút
Vàng thu năm cũ chợt nằm nghiêng.
Xuân
Tùng
Tùng vươn thách gió lạnh đâu đây
Hứng cả sương đêm trĩu ngọn gầy
Kiêu bạc nhìn trời, thao thức
núi
Khiêm nhường che đất, tỏ tình cây.
Cuối bãi ngổn ngang đường cuốn
bụi
Đỉnh non tùng hát lá đong mây
Cội cũ thác reo tràn ngọn suối
Nguồn xưa hạc đứng mỏi mong bầy.

Bức TỨ BÌNH vẽ bằng chất liệu Ngôn ngữ thơ đẹp anh ạ.
Trả lờiXóaChúc anh Vui khỏe.
CƠN ANH PHẠM NGỌC SAN! Rất cảm ơn anh sang cảm nhaani chai sẻ mùa xuân với miền sông trăng !
Trả lờiXóa