Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

TRONG LÀNG

THƠ-DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

Mỗi chúng ta, ai cũng có một ngôi làng. Làng ở quê. Làng ở phố. Cả làng trên núi và làng của biển... Mỗi con người có một cuộc sống riêng. Mỗi ngôi làng mang một nét văn hóa riêng: Văn hóa Làng! Tất cả đã và đang tiếp tục tạo nên cơ thể dân tộc và tầm vóc non sông đất nước Việt.

Trong làng

Làng tôi khuya sớm bốn mùa
Xanh mát mạ non, vàng thơm lúa chín
Hoa đậu ván leo ngọn rào nở tím
Làn gió sớm hè vương vít hương cau.

Như lá và cây mang nhựa sống nuôi nhau
Lúp xúp ngói tranh mỗi nhà mỗi cảnh
Chuyện người hôm qua khuất trong mưa lạnh
Thành lẽ dại khôn của kẻ bây giờ!
Những ngôi nhà thờ họ trầm ẩn sương mờ
Những mảnh sân phơi cỏ rêu nham nhở
Những ngôi nhà tân khoa
Do gia chủ vừa giàu lên vô cớ
Những cô vợ già hay chửi đổng lúc hoàng hôn
Những bà mẹ cả lo
Chẳng yên lòng khi gieo xong ruộng mạ
Lũ trẻ chơi chán trò lặn bụt thờ vua
Nghêu ngao ra đồng mò cua bắt cá
Nhà này có người đàn bà ở goá
Xem kịch truyền hình nuốt nước mắt vào trong!
Nhà kia, cô gái ra thềm chải tóc
Thấp thoáng chàng trai ngoài ngõ hẹn chờ.

Ông trung tá về với mảnh vườn xưa
Ghép cành cam thả thêm bè rau muống
Không giữ nổi đám thanh niên bỏ ruộng
Đi chạy dài buôn bán được thua!
Trên nền đình bác thợ mộc ngẩn ngơ
Cầm mảnh câu đầu sót lại còn nét khắc
Giờ biết trách ai đễnh một mùa gió bắc
Để trẻ chăn trâu sưởi lửa cháy ngôi đình!

Dưới gốc khế già lao xao tiếng chim
Ông cụ mù ngồi đọc những câu thơ cổ
Câu thơ bảo người lam làm thì siêng góp nhặt
Câu thơ chửi con mèo lười nằm bếp bậy nồi rang.
Gói bánh nhỏ to tuỳ theo sợi lạt
Lợp nhà thì từ dưới lên trên...
Con đường làng nơi gặp những ngõ riêng
Nỗi niềm kín sâu tỏ bày ở đấy
Ngay thẳng, quanh co, buồn vui thức dậy
Hoà vào nhau nên cuộc sống trong làng!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét